(QBĐT) - 50 năm có lẻ, xa quê, xa hẳn cái lưng trâu mềm mịn nhưng hôi rình. Một ngày về làng mạc, bỗng nhiên lưu giữ cây mưng già trầm mặc bên bờ ao, tiếng chlặng cu gù cuối thôn và một hình khối gì to Black nhưng mà nhẫn nại thập thò trong ký ức, bèn đi long dong. Ký ức xưa ùa về...

Bạn đang xem: Ai bảo chăn trâu là khổ


Tuổi thơ Cửa Hàng chúng tôi gắn thêm cùng với phần đông “bạn chúng ta trâu”. Năm 1960, lập hợp tác ký kết xã (HTX), công ty bên quăng quật trâu vào có tác dụng gia tài thông thường. Chúng tôi đến ngôi trường, đứa nào cũng có theo mùi hương trâsầm uất vào từng ngày. Trâu là của HTX giao cho bạn chăn dắt cơ mà coi nhỏng thú nuôi. Trâu mình chăn uống tuy vậy thợ cày mỗi buổi là vì đội trưởng cắt cử.
Ngồi học tập trong lớp mà lại lòng thổn thức theo từng bước một trâu đi. Hôm như thế nào gặp tín đồ cày tức giận nặng trĩu tay, trâu mệt mỏi, những lằn roi, ttốt chăn trâu chỉ thiếu hụt điều khóc. Sau mùa lụt là vào huyết thu phân. Cánh đồng ngập ngụa nước, bập bềnh cỏ quanh đó xa. Buổi sáng sủa, Cửa Hàng chúng tôi dậy nhanh chóng với mọi người trong nhà lùa trâu ra thả hoang ngoại trừ đồng rồi đến lớp, nửa chiều ra rìa đồng đón trâu về.
Rồi, tphải chăng trâu ra đi, lòng vẫn gửi lại cánh đồng với số phận từng “bạn bạn”. Năm 1967, cuộc chiến tranh hủy hoại của ko quân và thủy quân Mỹ từ từ đẩy đến độ diệt trừ. Gần năm vạn trẻ em Quảng Bình-Vĩnh Linch đề xuất di tản ra những tỉnh giấc phía Bắc để lưu lại lấy lực lượng lao động mang lại sau này.
Một ngày, trường đoản cú vùng trung du Tkhô giòn Hóa xa xăm, Thí nhận được thư công ty. Thân phụ của cậu là một trong nông phu đúng thương hiệu khởi đầu bức thỏng bởi một câu rất khác ai: “Thí nhỏ vồn vã của cha! Ve Hoa bị tiêu diệt rồi bé nờ…”. Ve Hoa là nhỏ trâu mà gia đình Thí dấn chăn uống dắt. Suốt đời tôi cần thiết quên hai con mắt thất thần của Thí Lúc nhận thấy tin dữ về con Ve Hoa! Cậu ta yêu trâu đến mức, nhỏ Ve Hoa nạp năng lượng cỏ Thí ta cũng giả vờ ăn uống cỏ. Con Ve Hoa đầm dưới hói Thí cũng cởi áo xuống rửa ráy bình thường mặc dù nước hói cực kì bẩn. Hàng ngày Thí hồ hết bày trò bắt chước trâu húc nhau...
*
Ảnh: Văn uống Báu

Cắt cỏ cho trâu là công việc vừa đôi phần thú vui vừa có những lúc quyết liệt. Buổi sáng trâu yêu cầu đi cày thì trước đó, chừng 3 hay 4 giờ sáng, nông phu yêu cầu ngủ dậy đến chỗ chuồng trại anh em bón cỏ mang đến trâu ăn uống. Cỏ nên được giảm từ ngày trước. Mùa xuân, cỏ sẵn, không vụ việc. Mùa đông bắt đầu là chuyện. Mỗi đội cung cấp tất cả một cây rơm giành riêng cho trâu vào trong ngày rét mướt.
Nhưng, nạp năng lượng rơm khô nhiều ngày lại đứng mãi trong chuồng, phù chân, trâu có thể bị đổ. Mỗi sáng mùa ướp đông giá, nghe xã viên lao xao ơi ới là lo thắt ruột bởi hiểu được bao gồm nhỏ trâu nào đó chết, phần đa fan hotline nhau đi phẫu thuật làm thịt. Ngày ấy, làm thịt hiếm lắm. Có bé trâu chết mỗi bên phần nhiều được bữa xào. Tphải chăng bé thì không như vậy. Trâu đứa như thế nào bị tiêu diệt, đứa ấy chỉ mong khóc.
Năm 1960, Đại tướng Nguyễn Chí Thanh lúc đó là Trưởng ban Nông nghiệp Trung ương về Lệ Tdiệt chỉ huy điểm phong trào “Gió Đại phong” trong nông nghiệp & trồng trọt miền Bắc. Mùa đông, buôn bản tôi mấy trăm bé trâu bị tiêu diệt. Đại tướng tá, áo tơi chân đất lội ruộng đánh giá. Sau lụt, cỏ ngoài đồng ngoi lên rất cao dính đầy phù sa, bạn lười nhác thì giảm tận nơi bắt đầu mang con số. Gặp một ông bứt cỏ, Đại tướng tá hỏi: "Bứt cỏ dư ri thì trâu nạp năng lượng răng được, bác?". Ông nông dân giới hạn tay, thấy một ông áo tơi nón lá hỏi “móc họng” bèn ngúng ngoẳng trả lời: "Không nạp năng lượng thì hắn bị tiêu diệt, bè phái tui được bữa xào lá dấu."
Đại tướng tá vào Ủy Ban Nhân Dân xóm, chạm mặt lúc ttách se lạnh lẽo, cán cỗ đóng cửa tấn công tú lơ khơ. Tan hội bài, ra về vẫn thấy một ông nhỏ xíu đống black đúa ngồi kia, hỏi thì ông bảo hóng gặp ủy ban. Hỏi ông là ai thì ông đưa giấy tờ, cán cỗ buôn bản mới tá hỏa...
60 năm trôi qua, trong cuộc chống tiêu cực tyêu thích nhũng hiện nay, bên ấm tthẩm tra, thỉnh thoảng cụ công cụ bà lão đề cập lại chuyện xưa còn tin vui hả.

Xem thêm: Phùng Đề Mạc Là Ai ? Tiểu Sử Hot Girl, Streamer Nổi Tiếng Hàng Đầu Trung Quốc


Tiếng miền Nam điện thoại tư vấn là len trâu. Đồng đất Lệ Thủy ven sông Kiến Giang tốt trũng. Mùa lụt, người tín đồ cần trèo lên căn hộ dẫu vậy trâu thì nên sơ tán lên chân thềm Trường Sơn, vùng đồi ko ngập nước cùng gồm cỏ. Thử tưởng tượng, cả cánh đồng ngập nước mênh mông như biển lớn cả, một lũ trâu băng bản thân nhắm phía núi nhưng bơi. Con trâu đầu bầy vừa di chuyển body nặng trĩu nề hà của bản thân còn bắt buộc kéo theo dòng đò chsinh sống cả chục con người cùng gạo, muối mang lại đông đảo ngày tránh lụt. Khung chình họa như thế hàng năm lặp lại vài lần khi nước lụt dâng cao.
Trận đại hồng thủy năm 20đôi mươi, vùng châu thổ Kiến Giang thêm vài chuyện kỳ lạ. Nước lụt ngập chóp chài (nóc nhà), một con trâu ngơi nghỉ buôn bản Tân Ninh (Quảng Ninh) bơi lội lạc xịt vào sảnh thượng một nhà “trú tạm". Sảng đi 1-2 ngày, nước rút rồi mà trâu dính trên tầng 2, báo sợ hãi nhà trâu phải thuê xe cẩu đưa xuống.
Lại một “chị em bầu” nghỉ ngơi thôn Hàm Ninh (Quảng Ninh) bị nhà xem nhẹ trong chuồng, nước ngập, nguy hại bị tiêu diệt cả chị em ngay tắp lự bé. Trong cơn tuyệt vọng mang lại số trời mình với thương người con nhỏ dại chưa thành lập và hoạt động, trâu bà bầu rứa sức phá chuồng. Dù bụng chửa “quá mặt” vẫn vừa sức tập bơi đi tìm kiếm khu vực cao sinc hạ bà mẹ tròn con vuông. Tình huống quá cạn và thoát hiểm này, trăm năm gồm một!
Tại giới hạn tuổi 12, 13, vẫn theo cha lên rừng kiếm củi, như mong muốn, tôi được một lượt đi hầu điếu đóm mang đến thợ sơn tràng mà lại được nghe hò lỉa trâu (xuất xắc hò lỉa gỗ) tức thì giữa núi rừng ngulặng sinc. Ngày ấy, rừng Trường Sơn còn ngulặng vẹn. HTX tất cả hẳn một tổ đánh tràng siêng khai thác mộc Ship hàng mang đến Việc đóng góp thuyền với nông nỗ lực.
Những “đực trâu” mạnh bạo, gan lỳ được chọn đi kéo gỗ. Núi rừng hoang sơ, đường rừng khúc khuỷu, trâu kéo gỗ lên dốc cao, thợ đánh tràng fan thì vắt viên chèn, tín đồ thì hò như “hò kéo pháo” trong chiến dịch Điện Biên Phủ.
*
Ảnh: Nguyễn Sáng

Người hò, trâu nhích được vài ba mét đứng nghỉ là chục chèn được khóa vào tách khúc mộc lao ngược quay lại. Lần ấy, nhỏ Xề sẽ cố lực kéo khúc mộc, đang mệt mỏi, bỗng chạm chán lườn khu đất cao đành tạm dừng nghỉ và…ngóng. Thợ tô tràng phát âm ngay. Ông Vĩnh là một cây hò khoan Lệ tdiệt gồm hạng và mặc nhiên đảm nhận vấn đề hò lỉa trâu. trước hết, ông xoa không còn từ đầu tới mông loài vật ra chiều quan tâm cảm thông, gạnh vào liền kề đôi tai đang xuôi xuống vẻ mệt mỏi cơ mà thì thầm, rồi bỗng dưng chứa giọng vút ít cao lên giữa rừng sâu núi thẳm: “Hò ơ ơ ơ… thôi… thôi… buông áo em ra/Để em về mua sắm hơ hơ hơ… kẻo hoa… em… tàn… hô hô hô… trâu… ơi…Xề.., ơ…ơi…ơi…"
Tiếng ông Vĩnh nhỏng bi thương thảm, nhỏng oán trách rưới, nlỗi chia sẻ với nhỏ trâu Xề vẫn thao tác làm việc quá nặng trĩu nhọc nhưng mà ông bắt buộc nào gánh đỡ với hò hẹn rằng chỉ vượt qua đồ cản này nữa thôi, ta cùng trâu vẫn thuộc về đơn vị. Tôi thấy rất rõ ràng đám lông ngay sát cổ nhỏ trâu đực bất chợt rùng rùng hoạt động. Hai tai dựng lên, hai con mắt bé trâu giây khắc như ngớ ngẩn đi rồi bừng lên đầy khí gắng.
Ông Vĩnh đuổi theo kịp mẫu thời tự khắc cảm khái này nhằm tiếp lời ngay: "Rú rậm truông cao chi mà con đường trường xa ngái/Trâu kia ta đây nặng chiếc ngãi tô tràng/Mai kiểu mẫu ta về hạ bạn xênh xang/Rơm thơm cỏ ngọt… xuống Kiến Giang ta đằm…trâu… ơ…i…! Xề…ơ…i…! Giật lên nào!" Những từ thời điểm cuối, ông Vĩnh hét lên nhỏng một nhiệm vụ và, nhỏ trâu bất ngờ rướn body toàn thân lag mạnh dạn khúc mộc hết sức nặng nề vượt qua được dòng sinh sống trâu chắn ngang mặt đường, thuận đà kéo băng ra bìa rừng.
Đã hơn nửa nắm kỷ trôi qua, tôi đã trải qua bao truông nhiều năm, rú rậm, bao chặng đường cuộc chiến tranh với độc lập, cả khi hòa thuận với đa số ngày đói khát, mà lại các lần trngơi nghỉ về miền Trung, nhìn lên phía Tây, bắt gặp hàng Giăng Màn (Trường Sơn) hũng vỹ là chiếc cảm giác xôn xao nhưng mà giọng hò lỉa trâu năm xưa của ông Vĩnh lại như vang dội trong trái tlặng. Sau này, một lượt đọc được bốn liệu về phần lớn ngày đầu binh cách 9 năm làm việc Nam bộ, bọn họ nhận được một khẩu đại bác của quân team viễn chinc Pháp.
Chiến sỹ ta đến trâu kéo khẩu đại pháo qua bùn lầy. Con trâu thay mức độ vượt nhưng rứt ruột chết. Cũng là chiếc sự vị chúng ta nhưng mà nể nả, mà lại đánh thay đổi cả sinh mạng mình. Không biết vùng đồng khu đất sình lầy ấy tất cả hò lỉa pháo nlỗi quê tôi nhờ mức độ trâu lỉa gỗ. Chỉ biết, sinh sống kia, hiện giờ người ta sẽ xây tượng đài bé trâu kéo pháo…
50 năm có lẻ, xa quê, xa hẳn mẫu lưng trâu mềm mại cơ mà hôi rình. Một ngày về làng mạc, chợt lưu giữ cây mưng già trầm khoác bên bờ ao, tiếng chyên cu gù cuối làng và một hình kân hận gì khổng lồ Đen mà lại kiên nhẫn lấp ló trong ký ức, bèn đi lang thang. Làng quê đô thị hóa, đồng bãi bị thu bé nhỏng không còn hay bởi vì bản thân béo lên ra đi gặp nhiều thảo ngulặng to lớn. Không còn HTX làm cho bình thường ăn phổ biến buộc phải vắng hẳn hình hình ảnh một lũ trâu.
Đi nữa, rồi cũng gặp mặt một hình trâu. Lúc tôi bước đến ngay gần cùng với cách biểu hiện hết sức thân mật, chìa bàn tay ra lòng phần nhiều mong muốn rỉ tai “Trâu ơi ta bảo trâu này…” thì… con trâu giương sừng, lùi lại thủ vắt. Mới biết, bên trên bạn tôi đã pnhì lạt hẳn hương thơm trâu rồi.
*

Truyền hình
*

Giấy phép số 1419/GP-BTTTT cấp ngày 31 tháng 8 năm 2011 của Bộ Thông tin và Truyền thông

Tổng biên tập: Đinch Tùng Lâm

Phó tổng biên tập: Cao Trường Sơn - Trần Thị Hồng Hiếu

Địa chỉ tòa soạn: Đường Trần Quang Khải, TPhường Đồng Hới, Quảng Bình

email.com

Ghi rõ nguồn "Báo Quảng Bình" khi phát hành lại đọc tin từ website này

Các trang ngoài sẽ được mở ra từ cửa sổ mới. Báo Quảng Bình ko chịu trách nhiệm về nội dung các trang ngoài

Bài viết liên quan

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *