Bốn Điều Răn Dạy Minh Bạch Về Tánh Tkhô cứng Tịnh

Hòa Thượng Tuyên ổn Hóa lược giảng

Ban Phiên Dịch Việt Ngữ Vạn Phật Thánh Thành


*

Không Dâm Tâm

Kinc Văn:

Hán Việt: “Nhược clỗi nhân loại Lục-đạo bọn chúng sinh, kỳ trọng tâm bất dâm, tắc bất tùy kỳ sinh tử tương tục.”

Việt: “Nếu bọn chúng sanh vào Lục-đạo nghỉ ngơi những thế giới nhưng mà chổ chính giữa ko dâm dục thì vẫn không bị cuốn theo loại sanh tử tương tục.”

Giảng nghĩa:

“Nếu bọn chúng sinh trong Lục-đạo nghỉ ngơi những trái đất nhưng trung tâm không dâm dục thì đang không bị cuốn theo cái sinh tử tương tục.” Giả sử tại gần như nhân loại, toàn bộ những chúng sanh trong sáu cõi là cõi ttách, cõi A-tu-la, cõi fan, cõi âm phủ, cõi ngạ quỷ, cùng cõi súc sinh, đầy đủ không thể lòng dâm dục, hết sạch dục niệm, thì cái sinh tử của họ vẫn xong xuôi hẳn, chúng ta đã không còn bị tùy nằm trong vào dòng sanh tử cứ đọng tiếp tục liên tục, không còn gián đoạn đó nữa -- sự sanh tử của mình được kết thúc.

Kinch Văn: Hán Việt: “Nhữ tu Tam-muội, bổn xuất è lao, dâm tâm bất trừ, è bất khả xuất.”

Việt: “Ông tu pháp Tam-muội vốn để tránh trần-lao, nhưng nếu không trừ bỏ trọng điểm dâm-dục thì cần yếu thoát ra khỏi trần-lao.”

Giảng nghĩa:

“Ông tu pháp Tam-muội vốn để né trần-lao.” “Ông” sinh hoạt đây là chỉ ngài A-Nan. Đức Phật nói rằng: “Này A-Nan! Ông tu Định-lực chính yếu là để vượt thoát trần-lao, thoát khỏi sanh tử; cơ mà nếu như không trừ vứt trung tâm dâm dục thì cần yếu ra khỏi è lao.quý khách đã xem: ái dục là gì Nếu ông không đoạn trừ mẫu chổ chính giữa dâm dục thì việc thoát ra khỏi trần-lao là chuyện quan trọng có được, bắt buộc làm sao triển khai được! Vì sao? Vì trung ương dâm dục chính là ‘trần’ (vết mờ do bụi bặm), Tức là một trang bị ‘nai lưng lao’ cơ mà! Do đó, đừng nói là phạm luật bởi hành động, chỉ cần trong lòng ông dấy khởi một ý tưởng dâm dục, tất cả dòng dâm-trung tâm vĩnh cửu, thì đó cũng chính là trần-lao rồi, với như vậy là ông cũng vẫn không bay thoát khỏi nó được. Cho buộc phải, nếu như muốn tu Đạo, ước ao được knhì ngộ thành Phật, mà lại không Chịu đựng dứt vứt dâm-chổ chính giữa, chính vậy chuyện không thể nào xẩy ra được.”

Do vậy, chỉ bao hàm kẻ khôn xiết đắm đuối mê mới vừa mong muốn giữ lại cái trung ương dâm dục lại vừa mong mỏi được khai ngộ. Tư tưởng này nằm trong loại ngốc mê mẩn cực độ, cùng những người dân với tư tưởng này là hầu như kẻ cực nhọc hoàn toàn có thể giáo hóa nhất; mặc dầu hiện thời Đức Phật Thích Ca Mâu Ni gồm giáng thế đi chăng nữa thì Ngài cũng không tồn tại giải pháp làm sao tạo nên họ đắc Đạo giỏi chứng quả vị được cả! Cho bắt buộc, hạng người này là ngốc dốt độc nhất, ham mê mê nhất!

Kinh Văn:

Hán Việt: “Túng hữu nhiều trí, Thiền-định hiện chi phí, nlỗi bất đoạn dâm, tất lạc Ma-đạo, thượng phđộ ẩm Ma-vương, trung phẩm ma-dân, hạ phẩm ma-nàng.”

Việt: “Dầu có đa trí, Thiền-định hiện nay chi phí, nhưng mà nếu như chẳng chấm dứt trừ dâm dục tất vẫn lạc vào Ma-đạo--thượng phẩm thì làm cho Ma-vương vãi, trung phđộ ẩm thì làm cho ma-dân, hạ phẩm thì làm ma-bạn nữ.”

Giảng nghĩa:

“Dầu bao gồm đa trí, Thiền lành định hiện tiền, nhưng mà giả dụ chẳng chấm dứt trừ dâm dục tất đang lạc vào Ma-đạo.”Đức Phật lại bảo ngài A-Nan: “Cho dù ông có trí huệ cùng hễ ngồi Thiền là đạt được chình họa giới khinch an, Cảm Xúc giỏi đẹp nhất khôn cùng, tuy thế nếu ông ko đoạn trừ chổ chính giữa dâm dục thì ông sẽ ảnh hưởng vươn lên là Ma-vương.” “Thiền đức định hiện tiền” tức là sẽ có công dụng nhập Định, công sức đã tất cả nơi thành tựu.

“Thượng phẩm thì làm cho Ma-vương vãi.” Làm ma thì bậc tối đa là gì? Đó là có tác dụng Ma-vương vãi ngơi nghỉ Lục Dục Thiên. “Trung phđộ ẩm thì làm ma-dân, hạ phẩm thì làm ma người vợ.” Bậc mức độ vừa phải của loại ma là gì? Là ma dân, Tức là dân chúng thông thường của loài ma. Còn bậc rẻ kỉm độc nhất của ma đạo là gì? Là ma nàng, song dễ thương tuy vậy cực kỳ hèn kém. Về đặc điểm này, người dân có trí huệ cần được bình an cùng tín đồ xuất sắc cần được chụ ý! Đừng để cho bản thân bị hại vày sự thông minh của bản thân, chớ từ cho mình là tài năng, phi thường: “Các tín đồ không hiểu được đâu, chỉ gồm tôi new đọc nổi! Các fan lần chần gì cả, chỉ tất cả tôi bắt đầu biết rành rọt mà lại thôi!” Đó chẳng qua chỉ cần vật dụng “tè trí tiểu huệ,” chiếc đọc biết hạn hẹp, nông cạn. Song, chiếc “tè trí tiểu huệ” ấy của quý khách có thể huỷ hoại cả chi phí thiết bị của chính quý vị đấy!

Kinc Văn:

Hán Việt: “Bỉ đẳng clỗi ma, diệc hữu đồ vật chúng, những các trường đoản cú vị thành Vô-thượng Đạo.”

Việt: “Những loại ma ấy cũng có đồ dùng chúng, tất cả những từ bỏ xưng vẫn thành công Đạo Vô-thượng.”

Giảng nghĩa:

Quý vị coi, hạng người có chút ít “đái trí tiểu huệ” ấy bởi vì ko đoạn trừ dâm-trung tâm đề nghị nói toàn rất nhiều cthị trấn ái dục – anh yêu thương em, em yêu thương anh - cđọng yêu qua yêu thương lại như vậy rồi cuối cùng bọn họ thành ma luôn! Thành ma rồi thì sao nữa?

“Những loại ma ấy cũng có thứ chúng.” Chúng ma ấy cũng đều có đệ tử, cũng đều có kẻ ủng hộ chúng. “Tất cả đông đảo từ xưng đã chiến thắng Đạo Vô-thượng.” Bản thân loại ma trù trừ trinh nữ, kẻ nào thì cũng từ bỏ xưng rằng: “Tôi đó là Phật! Chúng tôi đây gần như là các đấng về tối cao, vô thượng!” Hễ đồ vật gi là to Khủng, thì chúng xưng bọn chúng là mẫu kia. Chúng vốn là ma tuy thế lại không Chịu xác định mình là ma, nhưng mà cđọng xưng là Phật. Phật thì cũng đều có Phật giả mạo vậy. Trên thế gian này cái gì cũng có giả được cả, cho nên loài ma cũng hoàn toàn có thể có tác dụng ông Phật đưa. Song le, bọn chúng ko chịu đựng nhấn chúng là trang bị giả. Chúng cho rằng chúng là thứ thiệt, cùng cũng chính là “thiên thượng người đời duy ngã độc tôn” (bên trên trời, bên dưới ttránh, chỉ bản thân ta là tôn quý) nữa!

Kinch Văn:

Hán Việt: “Ngã diệt độ hậu, Mạt Pháp chi trung, đa test ma-dân xí thạnh thế gian, quảng hành ttê mê dâm, vi Thiện-tri-thức, linh clỗi bọn chúng sinh lạc ái kiến kkhô giòn, thất Bồ-đề lộ.”

Việt: “Sau Khi Ta khử độ, trong thời Mạt Pháp đang có nhiều loại ma dân ấy chỉ ra phần đông nghỉ ngơi trần gian, mở rộng sự tđam mê dâm, lại từ bỏ xưng là Thiện-tri-thức, khiến cho chúng sanh bị sa vào nầm ái-kiến, lạc mất con phố Bồ-đề.”

Giảng nghĩa:

Trước Khi nhập diệt, Đức Phật Thích Ca Mâu Ni dạy rằng: “Lúc bấy giờ Ta còn ở tại trần thế thì bè bạn Ma-vương không đủ can đảm xuất hiện thêm. Song le, sau thời điểm Ta diệt độ, vào thời Mạt Pháp, cơ hội Phật Pháp đã sống vào quy trình tiến độ tàn lụn, thì đang có rất nhiều các loại ma dân ấy chỉ ra đông đảo sinh hoạt trần thế, không ngừng mở rộng sự tsi mê dâm.” “Thời Mạt Pháp” chính là thời đại của chúng ta hiện thời. Vào thời điểm này, các loại ma-dân ấy rất đông đúc cùng chúng đi khắp nơi thủ thỉ dâm dục. Bất luận phái mạnh hay thiếu phụ, kẻ nào thì cũng ưa thích dâm dục với mặt khác có muốn thành Phật, ao ước được knhì ngộ.

Làm sao tôi nhận ra được “bé ma” loại này ư? Trước kia, bao gồm lần tôi gặp một bạn nọ - không cần thiết phải đề cập đến tên của ông ta - tự xưng mình là Phật. Khi tôi nói rằng ông ta là ma, ông ta tức thì hỏi lại: “Ai là ma?” Tôi đáp: “Ông chính là ma đấy!” Vì sao tôi biết được ư? Vì ông ta cứ giở hầu như trò của ma! Ông ta trình độ nói chuyện tình yêu, yêu thương đương; dịp làm sao cũng: “I love everybody.” Ông ta mang tứ giải pháp gì mà yêu quý toàn bộ hầu như người? Thật là trù trừ xấu, do dự hổ thẹn!

Thời Mạt Pháp, ma-dân nhan nhản mọi chỗ khiến cho trần thế này như trong cơn hỏa thiến, đâu đâu cũng rừng rực ngọn lửa dâm dục. Những fan không hiểu biết nhiều các a dua theo bầy chúng: “Họ nói nghe được lắm! Những điều chúng ta nói thường rất tất cả lý!” Đặc biệt là đầy đủ tkhô cứng niên tthấp tuổi, ai nấy đều cảm thấy phần lớn điều chúng nói siêu “trọng điểm đầu ý hợp.” Có câu:

«Cùng mùi tân hận thì chung ý.»

(Xú vị tương đầu.)

Người này thì hôi rình, fan cơ cũng tăn năn tha, vị “cá mtrần một lứa” vì vậy người này bảo bạn tê xuất sắc, tín đồ nọ khen fan này giỏi. Nếu ko thuộc “mùi hương,” chẳng cùng sở trường, thì sẽ không còn khen ngợi lẫn nhau; bởi:

«Khác chí hướng ắt ko cùng nhau mưu sự được.»

(Đạo bất đồng tắc bất tương vi mưu.)

Tuy nhiên, nếu chí hướng kiểu như nhau, lối quan tâm đến tương tự nhau, thì sẽ có được ngôi trường vừa lòng “fan mù dắt fan đui” xảy ra. “Người mù dắt bạn đui” Có nghĩa là kẻ đui mù mà lại đi đường cho tất cả những người mù đui. Quý vị thấy như vậy gồm tội nghiệp hay không chứ? Tôi nói như thế chẳng cần là mong trách rưới mắng người nào cả, cơ mà quý khách phải biết rằng:

Hồ đồ vật dạy hồ thứ,

Dạy rồi chẳng ai gọi,

Sư-phụ đọa âm ti,

Đệ tử cũng xuống theo!

Gặp lại nhau sống âm phủ, sư-phú bắt đầu ngỡ ngàng hỏi đệ-tử: “Ủa, sao bé cũng làm việc đây?” Đệ-tử đáp: “Thì thầy cho tới hồi đó nhưng. Lẽ dĩ nhiên là nhỏ đi theo thầy thôi!” Thì ra đôi bên phần đông đo đắn làm cho núm làm sao mình lại lọt được vào kia được! Quý vị thấy gồm đáng tiếc giỏi không?

“Lại từ bỏ xưng là Thiện-tri-thức.” Bọn chúng còn khoe khoang không ngượng miệng: “Tôi đến nơi nọ nhằm giảng Kinh. Tôi tới nơi tê nhằm give sầu lecture. I give sầu lecture khổng lồ everybody toàn thân.” Thật là bi đát mỉm cười hết sức!

“Khiến cho cái đó sanh bị sa vào đun lâu cho mềm ái-kiến, lạc mất tuyến phố Bồ-đề.” Chúng khiến cho tất cả chúng sinh đông đảo bị rơi vào tình thế hoành tráng dâm dục và đi lạc ra khỏi con phố Bồ-đề. Con mặt đường Bồ-đề đã không còn, không thể nữa, thì chạy đi đâu? Chạy vô địa ngục! Bấy tiếng, sư prúc nhận ra đệ-tử thù lù bước vô thì bỡ ngỡ hỏi: “Sao nhỏ cũng sắp tới đây vậy? Đây chẳng phải là nơi tốt đâu!” Đệ-tử chưng hửng đáp: “Thầy bắt đầu là người tới trước kìa! Con thì tất nhiên là đề xuất theo thầy rồi, thầy là sư phú của con mà!” Thầy thlàm việc dài nghêu ngán: “Ui chao! Lẽ ra con tránh việc theo thầy, bởi vì đây là một chỗ đầy thống khổ!”

Kinch văn:

Hán Việt: “Nhữ giáo cụ nhân tu Tam-ma-địa, tiên đoạn chổ chính giữa dâm, thị danh Như Lai, tiên Phật Thế Tôn, đệ duy nhất đưa ra quyết định tkhô cứng tịnh minh ân hận.”

Việt: “Vậy ông dạy tín đồ đời tu pháp Tam-ma-địa, trước hết yêu cầu chấm dứt trừ vai trung phong dâm dục. Đó là lời minch huấn đưa ra quyết định đầu tiên về tánh thanh hao tịnh của Như-Lai cùng clỗi Phật Thế Tôn thungơi nghỉ trước.”

Giảng nghĩa:

Sự biệt lập thân “phản” (trái) với “chánh” (phải) – thân Ma-vương với Bồ-tát - vốn hết sức vi tế; khác hoàn toàn như thế nào? Bồ-tát tmùi hương xót với bảo hộ tất cả bọn chúng sinh với lòng từ-bi, chứ đọng tuyệt vời nhất không có lòng dâm dục. Trong khi ấy, Ma-vương vãi so với chúng sinh thì cứ đề xướng “ái”, trình độ chuyên môn nói chuyện dâm dục, chú trọng dâm dục; thậm chí còn bọn chúng còn bảo rằng hễ trọng tâm dâm dục càng nặng từng nào thì khai ngộ được quả vị càng tốt từng ấy, với dùng tà ttiết ấy để sợ người.

Bồ-tát thì không tồn tại tâm dâm dục, các ngài đối với tất cả chúng sanh hoàn toàn không có sự riêng biệt. Có chổ chính giữa dâm dục tức là ma. Không bao gồm tâm dâm dục, chỉ solo thuần xót thương với cứu giúp tất cả chúng sinh – đó new đó là chình ảnh giới của clỗi Phật với chỏng Bồ-tát. Ma thương thơm người là có mưu đồ dùng, tất cả tsay đắm dục. Bồ-tát thương người thì không tồn tại tsay mê dục. Không tất cả tđam mê dục Tức là không tồn tại trung tâm dâm dục. Cho đề nghị, vào Phật giáo hiện đang có giảng về Thập Nhị Nhân Duyên nlỗi sau:

Vô minc duim Hành;

Hành duim Thức;

Thức duyên ổn Danh, Sắc;

Danh, Sắc duim Lục Nhập;

Lục Nhập duyên Xúc,

Xúc duyên ổn Thọ;

Tbọn họ duyên Ái;

Ái duim Thủ;

Thủ duim Hữu,

Hữu dulặng Sanh;

Sanh dulặng Lão, Tử.

Và, đó cũng chính là điểm sự không tương đồng giữa Phật-giáo với những giáo phái của Ma-vương vãi sống trần gian.

“Vậy ông dạy dỗ tín đồ đời tu pháp Tam-ma-địa, đầu tiên buộc phải ngừng trừ trung khu dâm dục.

Bạn đang xem: ái dục là gốc của sinh tử

Ông phải dạy mang đến toàn bộ số đông người sống trần gian ý muốn tu pháp-môn Định-lực này hiểu được Việc thứ nhất họ cần được làm cho là xong xuôi quăng quật dâm-tâm, quét sạch dục-niệm. Đó là lời minc huấn đưa ra quyết định trước tiên về tánh tkhô cứng tịnh của Như-Lai và chư Phật, Thế-Tôn thusinh hoạt trước.” Đạo lý này vốn bởi vì thiết yếu Đức Như-Lai và toàn bộ chỏng Phật, Thế-Tôn thusống trước bảo ban. Các ngài đang giới thiệu lời giáo huấn rất rõ ràng: “Nhất định phải cắt đứt, thải trừ trung khu dâm dục!” Đây là ĐK tất yếu thứ nhất, chấm dứt khoát ko được sửa đổi một mảy may. Đạo lý này là “quyết định nghĩa,” chứ không hẳn là “bất định nghĩa”; cũng chẳng buộc phải là “không độc nhất định” - chẳng nên là tất cả cũng được nhưng mà không có cũng khá được. Cái vai trung phong dâm dục dứt khoát đề nghị không còn mãi sau. Có vai trung phong dâm dục tất sẽ bị lạc vào con đường ma. Nếu vẫn giữ lại trọng tâm dâm dục mà lại hy vọng knhì ngộ, thì chắc chắn là đã biến hóa quyến nằm trong của Ma-vương!

Kinc Văn:

Hán Việt: “Thị rứa A-Nan, nhược bất đoạn dâm, tu Thiền-định mang, nlỗi bác sa thạch dục kỳ thành phạn, ghê bách thiên kiếp, chỉ danh sức nóng sa. Hà dĩ cố? Thử phi phạn bổn, sa thạch thành rứa.”

Việt: “Cho nên, A-Nan, nếu kẻ tu Thiền-định mà lại không xong trừ dâm trung tâm thì cũng giống như nấu bếp cat sạn cơ mà mong muốn thành cơm, dầu bao gồm trải tới trăm nngớ ngẩn kiếp cũng chỉ hotline là sạn lạnh. Vì sao? Vì kia chưa hẳn là nơi bắt đầu của cơm, nhưng chỉ là mèo sạn!”

Giảng nghĩa:

Quý vị xem, tại chỗ này Phật lại nêu ra một tỷ dụ nữa. Đức Phật bảo ngài A-Nan: “Ông chưa tin ư? Ông chưa tin thì Ta vẫn giảng nghĩa cho ông rõ.” Và Đức Phật dạy tiếp: “Cho cần, A-Nan, trường hợp kẻ tu Thiền-định mà không chấm dứt trừ dâm trung khu thì tương tự như nấu nướng mèo sạn mà mong muốn thành cơm trắng.

Xem thêm: Tại Sao Jordan Belfort Là Ai ? Tiểu Sử Của Sói Già Phố Wall Cuộc Đời Của Sói Già Phố Wall

Vì lẽ ấy do đó, A-Nan à, trả sử ông ko đoạn trừ trọng tâm dâm dục nhưng mà ngày ngày cũng ngồi Thiền, cũng tu hành, tất ông đang vừa tu hành vừa bị lậu thoát. Ông tu được một trong những phần thì lậu bay mười phần, tu được mười phần thì lậu bay mất một trăm phần. Ông muốn ngồi Thiền mà lại ko Chịu đựng chấm dứt quăng quật dâm-trung ương ư? Ông vừa ao ước ngồi Thiền sẽ được knhị ngộ, lại vừa ý muốn tìm cầu thiết bị lạc trúc điên đảo ấy, thì không khác gì ước ao nấu mèo và sạn đến thành cơm vậy.

Lúc không hề dâm-trung khu thì sẽ không còn thấy gồm tướng mạo phái mạnh tướng mạo nữ giới, không hề khác nhau giữa bản thân với những người, với cũng không thấy có tướng tá chúng-sanh, tướng mạo thọ-giả nữa. Có những người dân lần chần hổ thẹn, dám nói rằng: “Tôi là bạn như vậy đấy!” Chỉ nói suông như thế thì chẳng đáng tin. Không có gì có tác dụng minh chứng thì làm sao quý khách biết được bản thân là tín đồ như thế? Nếu quả thực khách hàng là tín đồ như thế thì khách hàng yêu cầu là người hoàn toàn do dự bản thân là bạn như thế new đúng; cùng quý vị cũng sẽ không nói: “Chứ sao! Tôi không tồn tại trung khu dâm dục!” Người đã hết sạch dục niệm thì không tồn tại sản phẩm con kiến giải ấy. Không bao gồm, Có nghĩa là không tồn tại. Họ chẳng làm rùm beng, chẳng lăng xê, chẳng đăng báo, với cũng chẳng khoe khoang: “Tôi là người như thế đấy!” Chỉ một câu hỏi trường đoản cú rêu rao, từ bỏ lăng xê cho chính mình là đang không đề nghị rồi; do đó những người rất cần được chú ý tới điểm này!

Nếu quý vị quả thật không tồn tại trọng tâm dâm dục, thì quý khách sẽ:

Mắt chú ý hình sắc, trong chẳng có,

Tai vẳng cthị xã đời, vai trung phong chẳng hay!

(Nhãn cửa hàng hình sắc đẹp, nội vô hữu

Nhĩ thính nai lưng sự, trung tâm bất tri.)

Lúc mắt nhìn biết bao hình nhan sắc mà trong tâm địa chẳng thấy có gì hiện hữu cùng tai nghe đông đảo âm tkhô giòn êm vơi nhưng chổ chính giữa trí lại không hay không biết được những gì cả, Tức là đã chiếm lĩnh chút “hỏa hầu.” Tâm cần ko dao động, không một ý suy nghĩ như thế nào dấy khởi, dục-niệm buộc phải trọn vẹn không còn nữa, thì mới là đúng thật. Nếu có những khi khách hàng vẫn còn tơ tưởng cho phái nữ, thì vẫn không được.

Có một tín đồ nọ sau khoản thời gian knhì ngộ rồi thì tới báo đến Sư-phú của chính mình biết với thỉnh ngài khai thị ấn chứng. Vị Sư-phụ hỏi: “Ông knhì ngộ vật gì thế?” Anh ta thưa: “Ồ! Trước cơ nhỏ trọn vẹn không hiểu nhiều, nhưng lại nay thì bé biết được rằng sư-cô là bầy bà!” Thì ra hiện nay anh ta new hiểu được sư-cô, tức là Tỳ-khưu-ni, là bọn bà! Vị Sư-phú bèn cần sử dụng Phật-nhãn nhằm cửa hàng xét: “Ờ! Người này quả tình sẽ khai ngộ rồi,” với ngay lập tức ấn chứng mang lại anh ta: “Ông được rồi đó!”

Hẳn quý khách đã nghĩ: “Ai cơ mà do dự điều đó?” Thế dẫu vậy, người không knhì ngộ thì sẽ không còn nói được câu ấy. Nhờ được knhị ngộ rồi, cho nên vì vậy fan môn sinh này bắt đầu thốt ra một câu như thế! Vả lại, anh ta thiết yếu như thế nào dối gạt người không giống được, bởi Sư-prúc của anh ấy ta gồm Phật-nhãn, ngài vẫn cần sử dụng Phật-nhãn cửa hàng liền kề với biết được đệ tử của bản thân mình đã đắc Đạo, vẫn chứng được Sơ-quả A-la-hán, đề xuất ngài mới ấn triệu chứng đến, nói rằng: “Đúng vậy!”

Kinch Văn:

Hán Việt: “Nhữ dĩ dâm thân, cầu Phật diệu trái, túng đắc diệu ngộ, giai thị dâm cnạp năng lượng, căn uống bạn dạng thành dâm, vận chuyển Tam-vật, vớ bất năng xuất. Như Lai Niết-bàn, hà lộ tu chứng?”

Việt: “Ông đem dâm-thân mà cầu diệu-quả của Phật, mang đến dẫu có đắc diệu-ngộ thì cũng hồ hết là dâm-căn. Cnạp năng lượng bổn sẽ thành dâm, vớ đề xuất luân chuyển vào Tam-trang bị, ko thoát ra được. Thế thì Niết-bàn của Như-Lai do con đường như thế nào mà tu chứng?”

Giảng nghĩa:

Đức Phật dạy dỗ ngài A-Nan: “Ông có thích cô phụ nữ của Ma-Đăng-Già ấy, như thế tức là không những chổ chính giữa dâm dục mà ngay cả mẫu thân dâm dục của ông rất nhiều vẫn còn đấy trường thọ. Ông đem dâm-thân mà lại cầu diệu quả của Phật, đến dẫu gồm đắc diệu-ngộ thì cũng đầy đủ là dâm-căn uống. Nếu ông cần sử dụng loại thân dâm dục nhằm cầu ao ước bệnh đắc trái vị nhiệm mầu của Phật, cho dù ông có có được đạo lý kỳ diệu đi chăng nữa, thì cũng còn vướng mắc cái nền tảng gốc rễ dâm dục mà ông chưa chặt vứt được. Căn bổn đã thành dâm, tất phải giao vận trong Tam-đồ gia dụng, ko thoát ra được. Với chiếc cội là dâm dục, thì sau này ông một mực sẽ bị đọa vào Tam-trang bị. (“Tam-đồ” hay “Tam ác đạo,” Có nghĩa là bố tuyến đường xấu ác--âm ti, ngạ quỷ với súc sinh.) Nhỏng gắng, ông xong khoát cấp thiết làm sao ra khỏi bố mặt đường ác ấy được, mà lại chắc chắn rằng sẽ bị gửi thân sinh có tác dụng súc sanh, ngạ quỷ, hoặc đọa âm phủ.

Xem thêm: Mycroft Holmes Là Ai ? Sherlock (Phim Truyền Hình) Những Điều Chưa Biết Về Sherlock Holmes

Thế thì Niết-bàn của Như-Lai vì chưng mặt đường như thế nào mà tu chứng? Vậy ông căn cứ vào cái gì, nương theo con đường làm sao để hoàn toàn có thể bệnh được trái vị Niết-bàn của Phật?”

Kinc Văn:

Hán Việt: “Tất sử dâm cơ thân trung khu câu đoạn, đoạn tánh diệc vô, ư Phật Bồ-đề bốn khả hy ký kết.”

Việt: “Phải khiến cho dâm-cơ của thân và chổ chính giữa rất nhiều xong xuôi, và tánh ‘dứt’ ấy cũng không còn, thì mới có thể mong đạt được trái Bồ-đề của Phật.”

Giảng nghĩa:

“Và tánh ‘dứt’ ấy cũng không hề, ngay cả cái biết về tánh ‘dứt’ ấy ông cũng yêu cầu ko được có nữa, nhỏng thế thì mới ước ao giành được quả Bồ-đề của Phật, bắt đầu hoàn toàn có thể nuôi mong muốn trên con đường giác ngộ của Phật vậy.”

Kinh Văn:

Hán Việt: “Nhỏng bửa demo thuyết, danh vi Phật thuyết; bất nlỗi demo tmáu, tức Ba-Tuần tmáu.”

Việt: “Nhỏng lời Ta nói trên đây bắt đầu Call là lời Phật nói; nếu như chẳng nói những điều đó, tức là lời của Ma Ba-Tuần.”

Giảng nghĩa:

“Như lời Ta nói trên đây bắt đầu Call là lời Phật nói; giả dụ chẳng nói những điều đó, có nghĩa là lời của Ma Ba-Tuần. Những lời nhỏng Ta giảng phía trên new đích thực là Pháp vày Phật tâm sự. Nếu lời nói không tương xứng với đạo lý của Ta thì sẽ là lời của Ma-vương vậy.” “Ba-Tuần” là giờ đồng hồ Phạn, Có nghĩa là “ác đưa,” kẻ ác. Ma Ba-Tuần Có nghĩa là Ma-vương vãi, vua của loại ma.

Người mang đến nghe Kinh nhất thiết là phần lớn sáng mắt. Người mù thì cấp thiết mang lại nghe Kinh, từ đầu đến chân điếc cùng tín đồ câm cũng hầu hết bắt buộc đến nhằm nghe Kinc được. Những kẻ mang đến phía trên nghe Kinch thì đông đảo càng nghe càng sáng ý, chđọng chưa hẳn càng nghe càng gàn yêu thích. Do đó, hiện giờ phần đông fan phải mở bé đôi mắt trí huệ chân chánh của chính mình ra với hướng nhĩ-căn uống chân chánh của mình vào vào để lắng tai từ bỏ tánh, chứ chớ xăng xít search tìm nghỉ ngơi bên ngoài nữa. Đó là tất cả các gì tôi muốn nói cùng với khách hàng trong ngày hôm nay!


Chuyên mục: LÀ AI
Bài viết liên quan

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *