Bộ phlặng mà tôi yêu thương thích nhất, có lẽ đến suốt đời, đó là INCEPTION. Có thể nói đó là bộ phlặng không có nội dung, không có thông điệp, toàn cục kịch bản chỉ nên màn haông xã não xem các nhân vật đang ở tầng nào của giấc mơ. Cụ thể là, lúc ngủ, chúng ta thường nằm mơ, một số người sẽ nhớ giấc mơ của mình Lúc thức dậy, một số người thì quên đi. Đó là điều bình thường. Đặc biệt hơn một chút, nếu người tiêu dùng nào có thể nhớ được những giấc mơ của mình, sẽ gặp hiện tượng là vào giấc mơ có giấc mơ, tức là lúc người mua nằm ngủ, nhân vật quý khách vào mơ cũng nằm ngủ và nằm mơ, tương tự nhỏng nhì chiếc gương đối diện nhau, khi người tiêu dùng soi gương sẽ thấy mình vẫn soi gương, cứ lặp lại mãi. Tất nhiên sự lặp lại cũng có giới hạn, nlỗi phyên INCEPTION, sẽ có 4 tầng giấc mơ như vậy, và ở tầng cuối cùng, tầng thứ 4 – có thương hiệu gọi là Limbo, lúc não rơi vào trạng thái tầng limbo đó (nhỏng tiềm thức của nhỏ người), thì người đó sẽ rơi vào trạng thái mất trí nhớ. Bộ phlặng ko giải thích về tầng limbo này, tuy nhiên tôi đoán nó tương đương nhỏng những người mất trí, họ sống trong thế giới tưởng tượng của mình. Nói về INCEPTION vậy thôi, điều khiến tôi thích nhất ở bộ phyên ổn, đó là nói về trạng thái giấc mơ lồng vào giấc mơ (dream within a dream), thỉnh thoảng tôi cũng có những giấc mơ nlỗi vậy, và INCEPTION là phương tiện đầu tiên nhắc đến vấn đề đó.

Bạn đang xem: Limbo là gì

Quý Khách đang xem: Limbo là gì

Về tiến trình của những giấc mơ, Khi còn nhỏ, giấc mơ xuất hiện nhiều nhất là bị lạc trong rừng hoặc bị săn đuổi, nhì thứ đáng sợ nhất trong mơ là bị quỷ dữ bắt và bị lợn nạp năng lượng thịt. Nếu người dùng xem phlặng ma dạng The ring phiên bản Nhật sợ thế nào, thì tôi triền mien được xem phyên kinh dị mỗi Khi ngủ. Đến lúc học lớp 1, một lần nằm mơ sợ quá, tôi bị ma quỷ săn uống đuổi và khó có tài năng chạy thoát, tôi (vào mơ) có ý thức nhắc mình: “Tất cả chỉ cần nằm mơ thôi, tổng thể chỉ với nằm mơ thôi”. Đấy là lần đầu tiên tôi có ý thức Khi ngủ mơ, và nó hiệu quả. Kể từ đó nằm mơ ác quỷ xuất xắc những thứ quái lạ gì, tôi cũng không sợ nữa.

Sau này, khi học đại học, có lần tôi nằm mơ gì đó, và trong mơ, tôi nghĩ mình sẽ có kỹ năng làm những điều mà lúc tỉnh mình không thể, đề nghị quyết định thử tìm đến gặp một người mà tôi không có cơ hội gặp, chỉ nên tôi nhớ được đường đến nhà người đó. Và tôi cố gắng nhớ lại đường đến nhà người người tiêu dùng này, tất nhiên chình họa và đường trong giấc mơ sẽ không phải như ngoài đời sống thật, nó thường được mã hóa một cách khác, và tôi phải suy đoán xem sẽ đi đường nào, rẽ trái tốt rẽ phái. Cuộc hành trình của tôi hoàn thành 80%, tôi nhớ mình phải chạy rất nhanh hao vì sợ mình sẽ thức dậy lúc chưa kịp gặp, và quả nhiên, ngay lập tức giây phút tôi nhìn thấy cánh cửa và chạy tới thì hoàn toàn mờ dần, tôi đọc là mình không thể cố gắng ngủ mơ tiếp, tôi vẫn tỉnh dậy (về giấc mơ này tôi đã ghi lại vào blog xuất xắc note FB, tầm năm 2008 tốt 2009 gì đó).

Trừ những cơn ác mộng, còn lại những giấc mơ khá nhẹ nhàng, kiểu đi học, gặp bạn bè gì đó, không có gì đáng kể. Chỉ có điều lúc tôi bị áp lực thi cử hoặc công việc, tôi thường nằm mơ mình vẫn làm bài thi hoặc sẽ làm việc. Buồn cười nhất là lúc mơ đi thi giỏi nghiệp, tôi nằm mơ thấy mình thi trượt, quá shochồng đến mức tôi tỉnh dậy, và đó chỉ nên một giấc ngủ trưa, chiều hôm đó tôi mới thi môn đó. Thứ nhị nữa là một lần mơ thi toán, tôi ngồi phát âm đề , tính toán đưa ra tiết nguyên cả giấc mơ đến lúc ngủ dậy còn đau đầu. Hay có lúc tôi nằm mơ thấy nói chuyện với người ncầu ngoài, và tôi thực hành tiếng Anh ngulặng cả giấc mơ, cảm giác lúc thức dậy, đúng nhỏng vừa cố nói chuyện 5 tiếng đồng hồ bằng tiếng Anh, ong cả thủ. Nhưng thỉnh thoảng việc đó cũng có ích, như lúc tôi phải viết proposal, tôi nằm ngủ và mơ thấy gặp một thầy giáo, tôi bất lực bảo em ko biết bắt buộc đặt thương hiệu đề tài là gì bây giờ. Thầy ấy ngồi phát âm mang lại tôi từng từ, nhỏng báo mộng, thế là ngủ dậy tôi viết luôn luôn ra giấy. Và nhất định để thương hiệu đề tài vào đó thật.

Còn về giấc mơ nhiều tầng, tôi không nhớ nó xuất hiện lần đầu tiên Lúc nào, tuy nhiên có lẽ cũng khá lớn rồi. Ban đầu là giấc mơ 2 tầng, tức là Lúc mình ngủ mình nằm mơ ở tầng thứ nhất, trong tầng giấc mơ đó, mình sẽ hoạt động và lại nằm ngủ, và rơi vào tình trạng mơ ở tầng thứ 2. Đến ngày vừa rồi, thì có vẻ cơ chế hoạt động của những giấc mơ có vẻ phức tạp, Khi tôi rơi vào tầng thứ 3 của giấc mơ. Điều đáng chú ý là lúc mới xuất hiện, tầng sau của giấc mơ thường ngắn và mờ, mà lại càng về sau, giống nhỏng tởm nghiệm tăng dần lên, các tầng sâu hơn của giấc mơ thường dài hơn, rõ rộng và bản thân mình trong giấc mơ đó cũng có ý thức và suy nghĩ. Nlỗi giấc mơ gần đây nhất của tôi chẳng hạn.

Ở tầng sâu thứ 3, tôi (3) lúc này đang ở một đám đông, bỗng tôi thấy một khuôn mặt rất thân quen thuộc xuất hiện. Ngay lập tức tôi cảm thấy mình đang ngủ mơ, vì đó là một người vững chắc tôi không bao giờ gặp, nlỗi vậy Khi người ấy xuất hiện thì ko thể là thật. Nhưng vì trong giấc mơ, tôi thử đi theo coi thế nào, bình thường tôi sẽ ko bao giờ gặp tốt nói chuyện được với những người xuất hiện trong mơ nhưng lại ngoài đời mình không tiếp xúc, thường Lúc chạm mặt với họ, thì size cảnh mờ đi và tôi thường tỉnh dậy luôn. Nhưng lần này, đến sát ô tô, và người này vẫn đang lúi húi sắp xếp lại đồ của mình trên xe cộ, ko ngcầu mắt lên, hỏi tôi : “Em đã quyết định nhỏng vậy, sau đó em bị dằn vặt bởi chuyện đó đến 6 tháng sau”. Tôi ko nói gì, lại gần cửa xe hơn, tôi cố giữ các hình hình họa thật rõ ràng vì Lúc chúng mờ đi nghĩa là tôi vẫn bị ném khỏi giấc mơ của mình. Lúc này, tôi muốn biết anh ta có thêm điều gì nữa không, tôi nhất định phải nghe tiếp. Nhưng trái với mong mỏi muốn của tôi, Khi tôi đưa tay chạm vào, thì lúc này mọi thứ mờ đi rất nhanh, lúc này ngón tay tôi sẽ chạm vào tờ giấy bên trên một bàn kính, còn tôi thì nằm trên ghế sofa ngủ. Tôi nghĩ mình đã thức dậy, bên trên một chiếc ghế sofa, trong quán café cũ. Thậm chí ngoài cửa quán café xem thêm một hàng bánh chuối. Phía cuối ghế sofa, hướng ra cửa, là một chiếc ghế bành bằng gỗ, một người trầm lặng ngồi đó, mặc một chiếc áo bu-giông cũ, tôi cũng không biết phát âm là gì. Cậu ta nhìn chằm chằm vào mắt tôi khiến tôi hơi sợ, một kiểu hơi điên loạn. Tất nhiên, tôi cố lấy sức bình sinch để hỏi chuyện một cách bình thường nhất:

Tôi ở trên đây thọ chưa?

Cậu ta không nói gì, chỉ gật đầu.

Cậu theo dõi tôi đấy à?

Cậu ta lại gật đầu tiếp.

Xem thêm: Tải Bài Hát Pour It Up - Pour Up Có Nghĩa Là Gì

Chính ra sự thành thực của cậu ta có tác dụng xuất xắc, tôi thấy lặng chổ chính giữa rộng, cần hỏi tiếp:

Từ bao giờ vậy?

Cậu ta gửi tôi chiếc điện thoại, tôi lướt qua những bức ảnh. Nó là một loạt hình họa ký sự chụp tôi trên khắp cung đường, và những cái hình họa đầu tiên là ở một quần thể chợ. Tôi nhận ra trong đám đông tôi có lướt qua mặt cậu ta và dừng lại 1s, sau đó đi mất. Tôi cũng không để ý là cậu ta theo mình. Nhưng có gì đó không ổn, tôi ko nhớ tại sao mình lại có mặt ở quán café này. Nhìn lại những bức hình họa, những bức gần nhất là ảnh tôi ngồi nói chuyện với Hà – chị họ mình. Tôi con quay ra hỏi người lạ mặt:

Cậu có biết tại sao tôi lại ở trên đây không? Tôi không nhớ gì hết.

Cậu ta trả lời rằng Hà và tôi đã hẹn đi uống café. Tôi cảm thấy ổn hơn. Tôi bắt đầu đi lại xung quanh quán café cũ kỹ này, nó quá 1-1 giản, xây dựng theo kiểu nhà cấp bốn cũ ở Hà Nội. Tôi chạy ra chỗ bán bánh chuối, và gọi 10 cái, người bán đồ trả lời trăng tròn.000 / cái.

Tôi nhớ là từ bây giờ vào túi mình có mấy chục nghìn thôi, trăng tròn.000/ cái, vậy 10 cái là 200.000, chắc nịch không đủ. Đang định giảm số lượng bánh đi, thì người lạ mặt rút vào cha lô ra một ít tiền gửi tôi, tôi thấy có tờ 500.000, còn lại là tiền lẻ. Tôi quyết định sẽ không ráng đổi số lượng order, chuyển tờ 500.000 mang lại người bán bánh chờ trả lại. Nhưng tôi bắt nguồn cảm giác có gì không ổn trong hoàn chình họa này, cứ nlỗi cậu ta vẫn cố giữ vai trung phong trí tôi bình thản, khỏi ý chí nhất. khi tôi ý chí, tôi sẽ xuất xắc đặt nghi vấn. Vậy là tôi quyết định gọi điện mang đến Hà:

Này, cậu đã hẹn tớ ra quán café à? Tớ ở đây mà ko nhớ gì cả?

Hà trả lời: Không!

Lúc này người lạ mặt vừa kịp cảm thấy tôi đang gọi điện cho Hà, và có lẽ tôi đã có câu trả lời tôi cần. Cậu ta hét lên : KHOONGGGGG, rồi lao đến chỗ tôi. Tôi cảm giác mình đang ở vào một giấc mơ, nó ko phải thật. Và tôi sợ bị cậu ta nhốt lại trong giấc mơ này, phải tôi phải nghĩ cách để nkhô giòn cchờ tỉnh dậy. Tôi vớ mang một chiếc ê ke trên bàn, chọc thật mạnh vào bàn tay mình, càng mạnh càng xuất xắc. Tôi phải thoát khỏi đây. Lúc cậu ta lao đến địa điểm vừa kịp mọi thứ mờ đi. Tôi vừa thoát khỏi một tầng giấc mơ nữa.

Tỉnh dậy, tôi thấy mình là một nhân viên cấp dưới văn uống phòng, sẽ nằm gục trên bàn vào công sở. Văn uống phòng này rất rộng, và mọi người đã đi về hết, tôi chạy ra ngoài. Và mọi thứ mờ dần đi.

Lúc này tôi thấy mình đang ở vào chnạp năng lượng, chùm kín mặt. Cậu con trai lớn đã rước tay vỗ vỗ vào đầu tôi, rồi cười thích thú. Một lúc sau lại thấy có bàn tay chạm chạm vào ngón chân mình, và cười khúc khích. Có lẽ thằng bé đang cố đoán coi trong cái chnạp năng lượng tê, đâu là đầu còn đâu là chân mẹ. Lần này thì tôi yên trung khu là mình đã tỉnh dậy thật rồi.

Đây là lần đầu tiên mà cả 3 tầng giấc mơ của tôi đều xuất hiện rõ ràng, và tôi có ý thức cũng nhỏng có thể quyết tâm và điều khiển mình vào cả 3 tầng giấc mơ. Thường thì ở tầng càng sâu, mình thường bị động rộng, ít suy nghĩ và ít phản ứng hơn, nhưng có vẻ với thời gian, thì tôi đã luyện được cách sống thọ một cách chủ động trong giấc mơ của mình. Tôi lờ mờ cảm nhận rằng, vào những giai đoạn mình bị găng, thì giấc mơ phức tạp và nhiều tầng hơn lúc bình thường. Nhưng thú thực tôi cũng không hiểu rõ lắm về mối liên hệ của những giấc mơ với tình trạng chổ chính giữa lý, hay nó có đang ngầm chình ảnh báo điều gì vào cuộc sống.

Bài viết liên quan

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *